Những lỗ hổng khổng lồ tưởng tượng trong thuyết tiến hóa 5 – Về mầu sắc

Tên miền mới!
Từ nay EvoLit có tên miền đã “hóng” bấy lâu: Tienhoa.tk :3!
Tuy nhiên tên miền miễn phí tồn tại nhiều rủi ro, nên bất cứ khi nào bạn không truy cập được vào EvoLit, hãy nhớ http://www.sinhtienhoa.blogspot.com

 

Bấm ở đây để xem trích dẫn lỗ gốc và một ý lạm bàn

 5-Lỗ hổng về mầu sắc: Hãy xem mầu sắc của các loại chim dưới đây để thấy chúng đẹp tuyệt vời như thế nào.

http://smashinghub.com/most-beautiful-birds-of-the-world.htm

Còn các mầu sắc của hoa, và bướm nữa… Con người dù cho có thông minh đến đâu chăng nữa, cũng không bao giờ có thể chế tạo ra được những hình dáng đẹp như thế.

Tôi có một niềm tin mãnh liệt vào con người. Dù quanh mình là những thông tin ảm đạm về mọi mặt kinh tế, văn hóa, chính trị… khắp thế giới, tôi luôn tin đó chỉ là chấm đen trên tờ giấy trắng: nổi bật, nhức nhối nhưng không nên nhìn vào nói mà bảo cả tờ giấy đều đen. Nhìn về lịch sử, tôi tin tiềm năng của con người lớn hơn tất cả những thứ xấu xa, ti tiện & đáng buồn mà chúng ta thấy hàng ngày như thế rất nhiều:
 
thehumanityproject.com

Tổ tiên chúng ta đã đi bộ từ Đông Phi đến Novaya Zemlya (quần đảo thuộc Bắc Băng Dương) tới Ayers Rock (miền trung châu Úc) và Patagonia (cực Nam của Nam Mỹ), săn voi bằng những mũi thương bằng đá, băng ngang những vùng biển Cực trên những chiếc thuyền trần 7,000 năm trước, chu du vòng quanh Trái Đất mà chỉ thuần bằng sức gió để rồi đi dạo trên Mặt Trăng chỉ một thập kỉ sau khi bước vào không gian” (1)

              Có ai có thể không rung động khi tưởng tượng về những gian khó mà tổ tiên chúng ta – những con người bé nhỏ, yếu ớt (so với các loài khác), bơ vơ trước thiên nhiên hùng vĩ – đã trải qua với đôi bàn tay trắng? Ai có thể không cảm thấy trào lên trong lòng những thương yêu & kính nể sâu sắc đến ông bà ta – những người trong suốt chiều dài lịch sử không ngừng thách thức & vượt lên những giới hạn sinh học của mình? Từ chỗ họ chỉ là một loài nào đó trong sinh giới, qua 500 nghìn năm đến hôm nay chúng ta là sinh vật tự chủ nhất hành tinh, nắm trong tay vận mệnh của Trái Đất… Vậy thì tác giả bài “Những Lỗ Hổng…” là ai, là ai mà cho mình cái quyền phán trong tương lai xa xôi vô tận con người có thể & không thể làm gì???
1000 năm trước, chắc chắn có những kẻ bảo rằng chúng ta sẽ không thể nào có được những chiếc xe chạy không cần súc vật hay người kéo…
Hơn 100 năm trước, chắc chắn có những kẻ bảo rằng chúng ta sẽ không thể nào bay được, huống hồ là lên Mặt Trăng…
10 năm trước, có bao nhiêu kẻ thiển cận nghĩ đến một thế giới như hôm nay…? Các kỳ quan của tự nhiên làm choáng ngợp tất cả đầu óc con người hôm nay & có lẽ là rất lâu về sau nữa, nhưng chúng ta chẳng thể nói gì về tương lai cả. Đầu óc con người đủ bé nhỏ để không thể nào lường được mình có thể vĩ đại như thế nào :).

 

 
 
Trở lại với vấn đề màu sắc chim, bướm, hoa cỏ. Tác giả nhận định:
 
Darwin đã để một lỗ hổng khổng lồ về sự tiến hóa của các mầu sắc trên nhiều chủng loại từ côn trùng đến chim, đến bướm, đến hoa cỏ… Ông không thể giải thích tại sao chúng lại có sắc mầu đẹp. Ông đã giải thích “vì nhu cầu muốn trốn các loại thú khác ăn thịt mình, nên tắc kè đổi mầu khi đậu ở cây…”, nhưng ông không thể nào giải thích tại sao chim và bướm lại quá lộng lẫy mặc dù đó là yếu điểm cho chúng dễ bị tấn công và ăn thịt!
 

Các vấn đề mà tôi thấy với nhận định “thô thiển” trên:


1. Về logic:

Suỵt! Tôi và Wallace là cha đẻ thuyết tiến hóa,
nhưng chúng tôi =/= thuyết tiến hóa 😉


Không chỉ lỗ này mà các lỗ khác đều nhằm vào Darwin “vô lý chỗ abc”, “bất lực với xyz”, “không giải thích được này nọ lọ chai” mà ‘quên’ rằng tiến hóa đã >150 tuổi, từ cuốn Nguồn Gốcđã có nhiều công trình khác & dù Darwin qua đời từ thời cố lũy nhưng các nhà khoa học khác vẫn đang làm việc không ngừng nghỉ để nghiên cứu về tiến hóa. Vì thế một sự vật hiện tượng không được chính Darwin giải thích theo cách tác giả cho là thỏa đáng(tức là không insert Đấng nào đó vào) trong cuốn Nguồn Gốc thì không có nghĩa là tới bây giờ nó vẫn còn là một “lỗ hổng” cho khoa học. Vì thế dùng lời Darwin của 150 năm trước mà nói cả thuyết tiến hóa của thế kỉ 21 đầy lỗ thì không hợp lí.






2. Màu sắc hoa cỏ:


Kiến thức mẫu giáo: hoa cỏ có màu sắc đẹp là có 2 nguyên nhân chính 1. Để thu hút động vật như chim, côn trùng, thú đến thụ phấn (hoa) và phát tán hạt (quả) 2. Để cảnh báo (nấm độc, miễn cưỡng gọi là ‘cây’). Cái này chẳng có gì không thể giải thích được bằng thuyết tiến hóa.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
3. Chim màu mè ở đâu ra?
Thứ nhất, đại đa số chim đều không mấy gì màu mè:
 
Bài viết có ý tạo ấn tượng sai lầm rằng tất cả chim muông đều rực rỡ, chỉ cần suy nghĩ một chút, liên hệ thực tế là ta thấy ngay điều này là sai sự thật: nghĩ tới lũ chim quanh ta đi, sẻ & bồ câu dại, màu sắc của chúng có thể miêu tả bằng từ “đơn điệu” – và đó là thực tế trên toàn Trái Đất, tất cả chim chóc côn trùng đều có kiểu hình thích nghi với môi trường chúng sống và vì thế về mặt màu sắc tương đối chán òm! 

Những con chim trông như mới từ tiệm MyKolor cả ngàn màu sơn tùy chọn ra thực chất chỉ sống ở những vùng rừng nhiệt đới (lần cuối cùng bạn nhìn thấy một con chim có 7 màu sống tự do trên đường phố Sài Gòn là khi nảo?). 

Theo Stephen Bailey của trường ĐH California at Berkeley, số lượng chim sặc sỡ ở vùng nhiệt đới chỉ có vẻ nhiều hơn vì có nhiều loài chim hơn. Tỉ lệ chim sặc sỡ ở các vùng khác nhau tương đối giống, và ở mọi nơi thì chim màu ảm đạm đều chiếm ưu thế.(Tham khảo cuốn “Chim Vùng Nhiệt Đới Châu Mỹ” ,2.1)
Ngay cả trong rừng nhiệt đới, những loài chim sống ở tầng rừng dưới tối tăm (chim ruồi, chim lò,…) cũng mang những sắc đen, nâu, xanh đượm buồn. Có chăng chúng chỉ có sợi lông đuôi trắng dài, nhưng chỉ gây liên tưởng đến một vệt nắng nhảy múa chứ không phải một miếng mồi (2.2) => Đaị đa số chim chóc trên trái đất mang màu lông ảm đạm để hòa vào môi trường ảm đạm, VD như con cú tuyết ở trên..
 
Thứ 2, màu mè không có nghĩa là dễ thấy:

 
Những bức ảnh của chim vùng nhiệt đới sặc sỡ và đập vào mắt ta bùm bùm như vậy, nhưng đó là tác phẩm có được nhờ kỹ thuật điêu luyện của các nhiếp ảnh gia rất là tinh mắt và kiên trì săn tìm những chú chim này sâu trong rừng – nơi mà tin hay không thì tùy, như mọi loài chim khác bộ lông giúp chúng hòa vào môi trường và khó bị phát hiện hơn! 

Alfred Wallace – nhà tự nhiên học nổi tiếng độc lập nghĩ ra thuyết tiến hóa với Darwin – trong cuốn Malay Archipelago kinh điển có viết “Dù số lượng chim sặc sỡ ở hầu như mọi khu vực trong rừng nhiệt đới là rất nhiều, chúng không hề dễ thấy chút nào, và như một quy luật, chúng ko đóng góp nhiều vào cảnh quan” (2.3)

Nhưng vấn đề ko phải ở khí hậu nhiệt đới hay ôn đới, mà là khu vực sinh sống mở hay có rừng bao phủ. Nhìn chung, màu đỏ sẽ dễ thấy ở khu vực đồng cỏ nhưng lại khó thấy ở trong rừng, xanh thì ngược lại – màu sặc sỡ ko nói lên đc con chim đó dễ thấy hay khó thấy. 

“Hầu như tất cả những nhà tự nhiên học làm việc trong rừng nhiệt đới đều đã từng chứng kiến hàng đàn két bỗng nhiên biến mất sau khi bay vào một cái cây nào đó” (2.4)

“Màu sắc nguy trang không nhất thiết phải tối hay sẫm. Những màu sắc rực rỡ ở chim, bò sát, côn trùng nếu đưa ra khỏi môi trường tự nhiên có thể nổi bật nhưng chúng thường rất hòa hợp với các thuộc tính phản chiếu của thực vật. Chim đuôi seo (quetzal), trogon & jacamar với lưng xanh đen & vàng sáng và phần bụng đỏ hay hung là những bằng chứng sống của tính hiệu quả của những mảng màu sáng tối bắt chước sự chiếu sáng tương phản cao, chói chang của tán rừng. Nói dùng màu sắc như thế để trốn thì khó tin, nhưng ai từng thử nheo mắt nhìn lên tán rừng để tìm chim mới hiểu màu sắc sáng có thể “hô biến” dáng dấp của một con chim như thế nào” (2.5)

Đừng tách chúng khỏi khu vực sinh sống tự nhiên rồi bảo chúng chơi nổi, hãy đặt chúng vào & thử tìm chúng trong những cánh rừng thực thụ dày đặc những lá là lá, với những màn trình diễn huyền ảo của ánh sáng và bóng tối trên những chiếc lá & hoa cỏ đầy màu sắc khắp mọi nơi!

Một số họ chim ‘nổi’ nhất rừng. Một con quetzal có thể trong nháy mắt biến thành “một chiếc lá mỏng manh trong sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối của rừng mưa nhiệt đới” (Trang 133, (2) )

 

 
Thứ 3, dễ thấy thì đã sao?

Chim sặc sỡ không phải chỉ để cho người ngắm thôi!

Prairie chicken
Thật ra, có nhiều loài chim khoe lông xanh như chim thiên đường (paradise) trong rừng và chim đen cánh đỏ (red-winged blackbirds); prairie chickens chơi màu đỏ ở vùng đồng cỏ! Những màu sắc này rõ ràng là dễ thấy, dù chúng CÓ thu hút động vật ăn thịt nhưng đó là hệ quả phụ khó tránh của chức năng nhận diện đồng loại hữu ích. 


Tại sao cần nhận diện đồng loại? Quá trình tiến hóa dẫn đến sự hình thành loài mới, và như đã nói ở lỗ số 4, điều quan trọng nhất khiến loài này khác loài kia là chúng không sinh sản với nhau được, chứ không phải ngoại hình, nhất là màu sắc. Tuy nhiên, ngoại hình (màu sắc) lại là dấu hiệu có ích cho những sinh vật có thị giác phát triển biết những khác biệt bên trong về cấu trúc hay di truyền – điều thực sự làm việc giao phối vô nghĩa và phí phạm. Thế giới hoang dã “vô thường”: lúc nào cũng chật vật lo sinh tồn, sống nay chết mai, mỗi lần giao phối đều có thể là lần cuối hay cơ hội duy nhất có thể để lại gen của mình, nguyên tắc là “anh ít khi làm, mà làm là phải trúng!”.
 
 
Khi túi khí xẹp thì mảng màu đỏ thật sự
không đáng kể

Một số những tấm hình ấn tượng nhất của một số loài chim được chụp lúc chúng đang biểu diễn những mảng màu rực rỡ để thu hút chim mái hoặc “khè” những con chim khác – bình thường khi không chủ động “show hàng”, những con chim này sẽ có cách giảm tối thiểu nguy hiểm: 

1. Giấu chúng đi: chim đen cánh đỏ giấu cầu vai đỏ còn prairie chicken làm xẹp những túi khi dưới lớp da đỏ. 






Chim manakin trống

2. Đi thành nhóm: chim manakin trống cam lè vàng khè đi thành nhóm láo nháo như gánh xiếc vừa đi vừa giương oai diễu võ để thu hút chim mái dĩ nhiên không phải một kiểu ngụy trang. Nhưng lũ chim này vừa nhỏ lại rất nhanh nhẹn, đi nhóm bấy nhiêu con lại có gấp đôi số mắt để dòm chừng nên chúng chẳng sợ bố con thằng nào!









Sẻ vàng Mỹ

3. Ngoài ra, chìm trong của nhiều loại như sẽ vắng (goldfinch) còn trút bỏ bộ lông sáng sủa dễ chuyển sang màu tối như chim mái ngay sau mùa sinh sản.













chim tu-căng

4. Những chim như vẹt đuôi dài (macaw) & tu-căng (toucan) nhờ kích cỡ lớn lên khó bị ăn thịt, kiểu “Tui bự tui có quyền!”. 








Mặt ngu vậy chứ hổng có hiền đâu
à nghen!

5. Nếu ai đã từng thử bắt hay chọc một con két (vẹt) thì mới biết cái cảnh: chúng bay rất giỏi, cái mỏ có khả năng phá vỡ những cái vỏ hạt siêu cứng đó mà quất vô đối thủ cũng không hề nhẹ và lũ chim thì không tiết kiệm cái “vốn tự có” này một chút nào! Với những thú săn mồi (trừ người) dựa chủ yếu vào sức thì chim không hề là một mục tiêu dễ bắt dù chúng có dễ thấy!

 
Ngoài ra, chúng ta còn có chọn lọc sinh sản (sexual selection): 
                 
                Cũng như phụ nữ thích đàn ông bảnh bao, điều đó có nghĩa anh ta biết/có điều kiện kinh tế/có thời gian để chăm chút cho bản thân & rất có thể là anh ta biết/có điều kiện kinh tế/có thời gian để chăm chút cho mình &con cái, chim mái thường có khuynh hướng chọn chim trống có màu lông sặc sỡ, với chúng đó là biểu hiện của bạn đời tốt. Sở hữu &duy trì một một bộ lông mướt đẹp không hề dễ dàng, con trống đó ngoài gen tốt phải có sức khỏe tốt, phải có đủ dinh dưỡng (= khả năng kiếm ăn tốt, nhớ rằng chim chóc thường kết đôi nuôi con nên trong khi con mái ấp trứng thì khả năng kiếm mồi của con trống trở nên tối quan trọng)… ngoài ra con trống càng đẹp thì chứng tỏ bố con trống càng đẹp & có tiền sử sinh sản thành công, con mái kết đôi với trống đẹp sẽ tạo ra được những con trống con đẹp, tăng khả năng duy trì gen của mẹ đến nhiều đời sau. Đây là chọn lọc sinh sản, kết quả thường tạo ra loài đa hình: đực và cái khác xa nhau (như chim công, gà, uyên ương) – dám cá danh sách những con chim đẹp nhất thế giới đa số chụp hình chim trống làm đại diện và giấu biệt ảnh lũ chim mái độc một màu nâu. Bởi vậy, ta nói : “Đằng sau vẻ đẹp lộng lẫy lẫm liệt của một con gà trống là một con gà mái xấu lạ”
 
4. Về kết luận của tác giả:
           Đặt ngược lại, giả sử phần trên tác giả nói là đúng, màu sắc sẽ làm cho chim bướm dễ bị ăn thịt hơn và giả sử luôn là đúng là chúng chỉ có thể là tác phẩm của một ‘Đấng Toàn Năng’ nào đó. Vậy, chẳng phải rõ ràng Đấng này là một nhân vật rất khát máu sao? Tạo ra chim chóc ong bướm với những bộ cánh sặc sỡ chỉ để rồi chúng sẽ trở thành những miếng mồi vừa ngon vừa đẹp lại vừa dễ dàng. Thay vì trầm trồ & ca ngợi, phản ứng của chúng ta nên là ghê tởm và sợ hãi một kẻ thích nhìn con cái của mình bị những đứa con khác tàn sát. Còn nếu chúng ta biện hộ cho Đấng này bằng những lý luận ở trên, thì có vấn đề gì với tiến hóa?

Bắt tay vào lấp lỗ cuối cùng, số 6!!!!!!






—-
(1) Our ancestors walked from East Africa to Novaya Zemlya and Ayers Rock and Patagonia, hunted elephants with stone spearpoints, traversed the polar seas in open boats 7,000 years ago, circumnavigated the Earth propelled by nothing but wind, walked the Moon a decade after entering space – Carl Sagan, Pale Blue Dot.


(2) Chim Vùng Nhiệt Đới Ở Châu Mỹ: Giới Thieu Ve Tap Quan, Sinh San & Su Da Dang
Đây là sách hướng dẫn vô rừng tìm chim, chẳng phải sách của “tín đồ tiến hóa” việt để mị dân!
(2.1) “Although… scenery”
(2.2)”Hermit… themselves”
(2.3)”In a…everywhere”
(2.4)”Almost…’disappear’ “
(2.5)”Concealing color…a bird’s shape”

2 Comments

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s